Nhắc đến xã Thanh Miện, người ta không chỉ nhớ đến một vùng quê trù phú mà còn gợi về một vùng đất giàu truyền thống văn hóa, lịch sử và cách mạng – nơi hun đúc nên biết bao thế hệ anh hùng, chí sĩ và những con người lao động cần cù, nghĩa tình.
Thanh Miện – từ bao đời nay – vẫn giữ trong mình cái hồn cốt thanh cao của vùng châu thổ sông Hồng, nơi có những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, những con đường làng rợp bóng tre xanh, những dòng sông hiền hòa ôm trọn thôn xóm êm đềm. Thiên nhiên ưu đãi, con người cần cù, khí thiêng hội tụ – ấy là nơi hội tụ những yếu tố tạo nên một vùng “địa linh nhân kiệt”.
Tự hào thay, Thanh Miện là quê hương của nhiều danh nhân, chí sĩ yêu nước và những người con ưu tú đã góp phần làm rạng danh non sông đất nước. Mỗi ngôi làng, mỗi mái đình cổ kính đều lưu dấu bao câu chuyện hào hùng về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, dũng cảm và nghĩa tình.
Trong công cuộc đổi mới hôm nay, Thanh Miện đang từng bước chuyển mình mạnh mẽ: từ hạ tầng nông thôn mới, các mô hình kinh tế hiệu quả, đến giáo dục – y tế – văn hóa đều có những bước tiến rõ nét. Người Thanh Miện hôm nay không chỉ giữ gìn những giá trị truyền thống tốt đẹp, mà còn tích cực hội nhập, năng động, sáng tạo để vươn lên.
Tự hào là người con của quê hương Thanh Miện – nghĩa là mang trong tim lòng yêu quê tha thiết, giữ gìn từng nhành cây ngọn cỏ, từng tiếng ru xưa và cả những lời dạy của cha ông về lòng trung nghĩa, hiếu thảo, thủy chung. Dù đi đâu, về đâu, mỗi người con Thanh Miện vẫn luôn hướng về quê hương như hướng về cội nguồn máu thịt, để rồi mang theo niềm kiêu hãnh thầm lặng: "Tôi là người Thanh Miện!"
Dưới đây là một bài thơ nhỏ của tác giả Ngọc Diệp thể hiện cảm nhận của mình khi mỗi độ hè về lại nhắc nhớ tuổi thơ, những kỷ niệm chan chứa yêu thương qua đó thể hiện tình yêu tha thiết với quê hương Thanh Miện.
Thơ: MÙA HÈ TRÊN QUÊ HƯƠNG THANH MIỆN
Mùa hè về trên lúa biếc đồng xanh,
Gió mát rượi thổi qua hàng cau thẳng.
Ve ngân nga giữa trưa vàng lặng lẽ,
Diều tung bay giữa lưng trời mênh mang.
Trẻ nô đùa bên sân nhà rộn rã,
Mồ hôi rơi theo tiếng cười lan xa.
Mẹ ra chợ, gánh rau xanh ướt sớm,
Cha ngoài đồng, bóng khuất dưới trời xa.
Đò ngang nhỏ cập bến sông chiều vắng,
Cá tung tăng trong dòng nước trong veo.
Tiếng rao bánh đêm hè nghe rất đỗi,
Thân thương thay tiếng mẹ gọi con về.
Lối làng cũ rợp bóng tre năm ấy,
Bụi cỏ non bên bờ rào vẫn nhớ.
Mùi rơm mới thoảng trong cơn gió nhẹ,
Chở kỷ niệm về nơi ấy… ngày thơ.
Trăng tháng sáu soi vườn cam lấp lánh,
Tiếng chõng tre, tiếng quạt nan thủ thỉ.
Bà kể chuyện ngày xưa trong cổ tích,
Cháu nằm ngoan say giấc dưới hiên nhà.
Mùa hè ấy không đèn màu rực rỡ,
Chỉ có yêu thương đong đầy trong gió.
Thanh Miện ơi – quê hương là thế đó,
Gửi vào hạ một khúc ca thiết tha.
- Ngọc Diệp -